(Ltg): Lá thư này khi viết, tôi cố tránh sự phê phán. Nhưng có một số vấn đề tôi không lẫn tránh được. Tự chế của tôi là không nhắc đến tên người nào. Nếu cần, phải nêu danh tánh, chân dung từng người, tôi đành dành vào những bài viết khác.
THƯ CỦA NHÀ VĂN ĐỖ VẪN TRỌN, TỪ HỆ THỐNG TRUYỀN THÔNG VIÊN THAO GỬI NGHỊ VIÊN MADISON NGUYỄN
San Jose ngày 15 tháng 12 năm 2008
Thư gửi nghị viên Madison,
Mùa tạ ơn năm nào tôi cũng viết một điều ǵ đó để tạ ơn nước Mỹ. Tạ ơn cộng đồng này đă cho tôi một đời sống tốt đẹp. Hay nói một cách khác rất thật ḷng là chính cộng đồng Việt Nam đă tạo cho tôi một chỗ đứng, một công việc ổn định ngày hôm nay.
Điều đó tôi vô cùng trân quư. Mặc dù sự nghiệp của tôi được tạo nên bằng công khó. Tôi đă đổ mồ hôi nước mắt để dành lại điểm tựa cuối cùng, cái giá của sự thành công mà tôi phải trả. Đồng bạc nào cũng có hai mặt đích thực. Trải nghiệm một thời gian dài mới xác tín được con người. Đâu đó có người ẩn núp chờ chực ném những ḥn đá hư vô vào vũng bùn nhầy nhụa. Thói tính và định kiến là một căn bệnh không thể thiếu trong con người đố kỵ. Tôi đă bao phen ngụp lặn trong gịng người hăm hở, la ó, nhảy múa như một vở kịch tồi tệ không cần khán giả. Diễn viên tự biên tự diễn đến hồi chán chê rồi quay lưng ra từng người trèo cơng lên nhau. Tẻ nhạt và chán chường nhưng đầy thỏa măn. Thói đời là thế. Thói thường của những con vụ xoay ṃng ṃng thun giăn theo từng sợi cước quấn quanh. Tôi từng là nạn nhân của băo tố, của vu oan giá họa. Và tôi, thản nhiên bước đến nhẹ nhàng, ngoảnh mặt với phường chèo trân tráo để ngẩng đầu với công việc hiện hữu
Lần này, tôi gửi thư đến nghị viên Madison để chia xẻ đôi điều. Tôi biết, nhiều khi Madison tự hỏi: Tại sao những người đồng hương của ḿnh lại quay quắt đến thế? Câu trả lời thật đơn giản. Đơn giản như một mẫu chuyện vui để người ta bàn tán trong hàng quán. Phải có Madison th́ mới có những chuyện thiên hạ sự. Nhưng đến một lúc nào đó thôi phải dừng lại. Đằng này càng lúc càng nghiêm trọng và tàn nhẫn. Người xưa hay bảo: “ Hùm dữ không ăn thịt con.” Thế mà họ như muốn nuốt chửng lấy Madison. Tệ hại nhất là: “ Rước voi dấy mồ tổ”. Tôi thật sự bàng hoàng khi nhóm người đó đă dùng đến độc kế là điều đ́nh và vận động chữ kư của người Mễ để hạ bệ nghị viên Madison. Tương lai của người Việt bước vào gịng chính thật hiểm trở. Lớp trẻ lớn lên ở đây sẽ nghĩ sao về việc làm của bậc cha chú. Tôi e rằng quư vị là tội nhân thiên cổ. Quư vị, dù dùng bất cứ một danh nghĩa nào cũng không thể trong sáng việc làm đầy mưu toan của quư vị. Xin quư vị đừng bao giờ lạm dụng từ ngữ “Đại diện cộng đồng”. Quư vị đừng “Nhân danh cộng đồng”. Hăy đại diện cho chính quư vị mà thôi. Chúng tôi và cộng đồng này chưa từng đề cử quư vị làm lănh tụ. Hăy để chúng tôi hít thở không khí trong lành và đầy thương yêu của cộng đồng người Việt San Jose, vốn là “Thủ phủ t́nh thương”. Sức mạnh chính trị mà cộng đồng chúng ta đang có ở thành phố này, hăy để cho giới chức và người dân bản xứ nể trọng. Không phải để quư vị, một cá nhân hay một phe nhóm nào đó đứng lên, “Đại diện cộng đồng” chỉ vào mặt ông thị trưởng San Jose đ̣i truất phế. Quư vị làm như thế thử hỏi trong thâm tâm chính quyền San Jose nghĩ sao? Sự kiện mà quư vị gây ra khiến thành phố hao tốn tiền bạc rất nhiều. Người dân bực bội như thế nào? Quư vị có đo lường được hậu quả của nó không?
Không ai có thể phủ nhận từ khi nghị viên Madison Nguyễn bước vào ṭa thị chính, hàng loạt công ăn việc làm của khu vực 7 được mở ra. Viên chức thành phố có cái nh́n nể nang người Việt hơn. Nhiều nhân viên người Việt được mời làm trong thành phố để giúp đỡ và tạo dễ dàng cho người Việt trong đơn từ thủ tục hành chánh. Điều đó hứa hẹn nhiều cơ hội cho người Việt bước vào những chức vụ của thành phố. Bỗng dưng, chỉ v́ sáng kiến của nghị viên Madison muốn có một tên gọi “Vietnamese Business District” cho khu phố ở đường Story mà xảy ra bao nhiêu chuyện tranh chấp.
Thoạt đầu, nghe đâu nghị viên trẻ tuổi Madison đă không tuân theo chỉ thị của nhóm người này để chấp nhận họ như là một “Cố vấn tối cao” nên mới xảy ra nhiều chuyện. Nhóm người này c̣n muốn tạo ra một “ Chính quyền đen” để độc bá thiên hạ. Muốn tiến cử ai th́ tiến. Phải trong ṿng kềm tỏa của họ.
Trong ḷng người Việt Nam ra đi ai cũng có một hoài niệm về quê hương. Ai cũng mong có một tên đường, một tên gọi Việt Nam trong vùng đất mới tạm dung. Việt Nam Town, Vietnamese Business District, Little Saigon, Saigon Business District,… đều là những tên gọi nhắc nhớ miền đất chúng ta sinh trưởng. Không nhất thiết phải là Little Saigon mới bằng được. Rất nhiều người Việt ở đây đâu phải ai cũng ở Sài G̣n hết. Có người ở tỉnh này tỉnh nọ. Thậm chí có nhiều người khi đi vượt biên c̣n chưa biết Sài G̣n ra sao, chỉ khi về lại Việt Nam, họ mới biết Sài G̣n th́ tại sao phải hẹp ḥi khi chọn đặt một cái tên mang dáng nghĩa Việt Nam. Từ bao năm qua, bao nhiêu đời thị trưởng chưa có ai nảy ra ư định chọn tên gọi Việt Nam dù chỉ một góc phố nhỏ ở San Jose. Nghị viên Madison là người đầu tiên làm được công việc đó. Đáng lẽ, chúng ta phải vinh danh. Đằng này quư vị lại dùng đó như là một cái cớ để lăng nhục. Dựa vào một bài báo trong nước đưa tin: Có một Việt Nam Town ở San Jose th́ quư vị lên án nghị viên Madison là này, là nọ. Lập luận như thế có đúng hay không? Trong số quư vị có người được báo chí ở Việt Nam ca ngợi đến giờ vẫn c̣n lưu trữ trên trang mạng th́ quư vị nghĩ sao? Chẳng nhẽ, ai được báo chí ở Việt Nam đề cập th́ người đó có tội hay chăng? Vả lại, nếu như quư vị cứ khăng khăng phải là Little Saigon th́ từ hôm nay tất cả các hội đoàn nào bắt đầu bằng chữ Việt Nam cũng phải đổi lại là Little Saigon hết sao. Như vậy, chính quư vị hăy tiên phong đổi danh xưng thành “Chủ tịch cộng đồng Little Saigon ở San Jose” để từ đó mọi người, mọi nơi, mọi chốn tuân thủ theo cách của quư vị áp đặt.
Thỏa hiệp của thành phố và nghị viên Madison đă nhân nhượng chọn tên Saigon Business District. Tưởng đă dừng lại tại đó, nhưng chuyện c̣n băo táp phong ba hơn. Rơ ràng là quư vị muốn truất phế Madison chứ đâu phải v́ chọn đặt tên Vietnamese Business District.
Tôi cảm phục các chính khách Mỹ vô cùng. Khi tranh đua với nhau họ t́m cách triệt hạ đối phương nhưng khi măn cuộc đều vui vẻ và làm việc chung với nhau. Như mới đây tổng thống đắc cử Obama đă làm công việc đó. Ông Obama đă mở thêm một cánh cửa lớn mà trong cuốn hồi kư “ Táo bạo và hy vọng” , ông bày tỏ: Nước Mỹ là một Hiệp Chủng Quốc. Một cơ hội lớn cho người di dân. Ông là một điển h́nh. Và từ đây chúng ta có quyền hy vọng thế hệ con cháu chúng ta sẽ có một người Mỹ gốc Việt ngồi ở Ṭa Bạch Ốc.
Câu chuyện giữa nghị viên Madison và quư vị đáng lẽ phải chấm dứt từ khi quư vị làm tiệc ăn mừng cổng chào Little Saigon mới phải. Trận đánh như vậy sẽ ngoạn mục và có “lư tưởng” hơn. Tinh thần hiệp sĩ và đồng hương được nâng cao. Đằng này mỗi lúc quư vị đưa ra nhiều chiêu thức cá nhân hơn. Chụp mũ cho một nghị viên lớn lên tại Mỹ, tuổi đời c̣n trẻ, chưa rời ghế nhà trường bao lâu. Với đủ chức danh, với đủ từ ngữ xấu xa th́ có gây được ḷng tin cho mọi người hay không? Thậm tệ hơn nữa là “Ủy ban” của quư vị c̣n đem dị tật của Madison ra chế giễu. Tôi thấy xót xa cho thân phụ Madison khi ông phải đứng ra t́m cách tháo gỡ sợi dây oan nghiệt mà con ông đang bị vây xiết.
Dù biết rằng bước vào con đường chính trị rất chông gai. Tiếng tốt có, tiếng xấu có. Danh tiếng và phá sản là lưỡng cực đôi co. Nhưng tṛ chơi xanh xanh đỏ đỏ này rất hấp dẫn mọi người.
Ngày 3 tháng 3 năm 2009 là ngày bầu cử lại. Không biết chuyện ǵ sẽ xảy ra? Nếu quư vị trong “Ủy ban” chiến thắng. Quư vị được thỏa măn tự ái. Sức mạnh và uy tín của quư vị được tăng lên hay không c̣n chưa biết? Nhưng có điều chắc chắn lương tâm của quư vị sẽ không yên ổn về sau khi đă dùng mọi phương cách không tốt đẹp để triệt hạ một người phụ nữ từng có lúc làm việc chung với quư vị, từng là niềm hy vọng cho bao người Việt Nam ở San Jose muốn có một tiếng nói, một thế mạnh đích thực của người Việt trong chính quyền địa phương.
Đối với nghị viên Madison, tôi nghĩ lúc này là lúc Madison chịu nhiều thử thách nhất. Khi bước vào con đường chính trị chắc Madison cũng tiên liệu một phần nào những hệ lụy, dù có thể không ngờ chính những người đồng hương của ḿnh bức hại. Nhưng muốn hay không, Madison đă đi những bước đường thênh thang rộng mở. Báo chí và truyền thông Mỹ ở khắp nơi nhắc nhở đến nghị viên Madison như là một biểu tượng tốt đẹp của người Mỹ gốc Việt. Người Mỹ lại có cái nh́n thông cảm và rộng lượng hơn. Và điều lớn lao hơn là nghị viên Madison đă làm được nhiều việc cho người Việt và cho thành phố này.
Ngày 3 tháng 3 năm 2009 tới đây dù nghị viên Madison có đắc cử hay không th́ hăy hănh diện về việc làm của ḿnh. Và lương tâm của Madison nói lên một điều: Tôi là người Việt. Tôi muốn giúp, muốn đóng góp nhiều hơn nữa cho người Việt. Tôi tin rằng dù như thế nào nhiều người ở thành phố này vẫn nhớ người nghị viên trẻ đầu tiên đă làm nên dấu tích những trang sử của người Việt tại thung lũng hoa vàng.
Hăy b́nh an. Tôi cầu chúc Madison vượt qua những khó khăn và cầu mong những người chống đối nghị viên Madison có một cách nh́n ngay thẳng hơn.
Đỗ Vẫn Trọn
(Quư vị có thể nghe và in lá thư này trên trang mạng của Hệ Thống Truyền Thông Viên Thao: www.vienthao.com )
San Jose, ngày 11 tháng 2 năm 2009
THƯ CỦA NHÀ VĂN ĐỖ VẪN TRỌN TỪ HỆ THỐNG TRUYỀN THÔNG VIÊN THAO GỬI CÁC BẠN TRẺ.
Bạn thân mến. Câu nói của bạn: “ Người trẻ ủng hộ người trẻ” làm tôi vững niềm tin. Bạn diễm phúc hơn tôi khi được trưởng thành ở xứ tự do này, nơi đem đến cho bạn nhiều điều kỳ diệu . Ư chí và ḷng quyết tâm của bạn sáng rực một Việt Nam dù nơi chân trời góc bể.
Tôi cảm phục tinh thần của bạn. Tôi cảm nhận tính lạc quan của bạn. Tấm ḷng của bạn soi sáng, phân biệt phải trái. Ở bạn không có sự thù hằn, đố kỵ, v́ bạn là những người trẻ ngẩng mặt với cuộc đời trong cái nh́n tốt đẹp. Và bạn là niềm hy vọng của nhiều người, của gia đ́nh bạn. Một mái ấm yêu thương mà cha mẹ bạn đă đổ mồ hôi, nước mắt với cả tâm huyết để tạo cho bạn một góc nh́n trọn vẹn từ tâm. Tôi hiểu, thời gian thay đổi tất cả. Vận nước. Vận mệnh. Thời gian khốc liệt hay êm ả. Tất thắng. Tất bại. Một định luật của vận hành. Mới hôm nào thân thiết giờ thù nghịch. Chuyện đời khó lường được.
Trước đây tôi có gửi thư cho một người trẻ như bạn là nghị viên Madison Nguyễn. Thiết nghĩ đă đầy đủ. Nhưng lần tiếp xúc mới đây với Madison, nghe những lời tâm sự từ Madison, tôi thật xúc động. Xúc động cho một nghị viên Việt Nam đang gặp nhiều thử thách. Tôi nghĩ, phải có bổn phận đưa câu chuyện “băi nhiệm” đến với mọi người một cách rơ ràng . Và cần thiết để các bạn hiểu tường tận hơn.
Nghị viên Madison Nguyễn sinh ra ở Nha Trang, miền thùy dương cát trắng. Không bao lâu th́ gia đ́nh dời về Phú Yên để chuẩn bị cho một chuyến vượt biển.
May mắn trên chiếc thuyền nan nhỏ bé trong cơn băo thập tử nhất sinh, gia đ́nh Madison đến được bến bờ tự do. Tạm dung ở trại tỵ nạn Phi Luật Tân ba năm th́ được định cư ở tiểu bang Arizona. Madison theo học ở nơi này một thời gian ngắn, sau đó dọn về sống tại Modesto, California.
Tuổi thơ của Madison thật khổ nhọc. Nhà nghèo, ba mẹ Madison phải làm đủ nghề. Phụ việc, nhặt trái cây, làm việc quần quật suốt ngày để lo cho chín anh chị em của Madison ăn học.
Giá trị đích thực của tự do và sự nuôi nấng của ba mẹ tạo cho Madison một quyết tâm hơn. Anh chị em Madison vừa đi học, vừa đi làm để phụ với gia đ́nh.
Năm 2000, nh́n thấy cộng đồng người Việt ở San Jose thành công về nhiều phương diện văn hoá- kinh tế . Thế là, trong lúc đang làm luận án tiến sĩ, Madison đă chọn đề tài liên quan đến sự đóng góp của cộng đồng Việt Nam tại thành phố San Jose.
Năm 2002, Madison đắc cử vào chức vụ ủy viên khu học chánh Franklin-McKinley. Sau hai năm phục vụ, Madison được bầu lên làm giám đốc khu học chánh này. Trong thời gian đó, Madison đă tận t́nh giúp đỡ hàng trăm gia đ́nh Việt Nam để con em của họ có cơ hội học thêm sau giờ học ở trường.
Năm 2003, một chuyện tang thương đă xảy đến cho gia đ́nh Trần Thị Bích Câu. Cô đă bị một cảnh sát bắn chết tại nhà. Chuyện thật bất công và tàn nhẫn nên Madison đă vận động cộng đồng người Việt yêu cầu sở cảnh sát San Jose xét xử công bằng.
Năm 2005, khi nhậm chức nghị viên khu vực 7, Madison tiếp tục vận động thành phố phải làm một điều ǵ thỏa đáng để bồi thường thiệt hại cho gia đ́nh nạn nhân. Kết quả thành phố San Jose đă chịu bồi thường cho gia đ́nh Trần Thị Bích Câu 1 triệu 8. Đây là một thắng lợi cho cộng đồng Việt Nam tại San Jose. Từ đó, thành phố đă có cái nh́n nể nang người Việt chúng ta hơn.
Câu chuyện thương tâm của Trần Thị Bích Câu và những bất công trong xă hội thúc đẩy Madison mạnh dạn hơn bước vào gịng chính hầu mong có một tiếng nói thiết thực để giúp đỡ cho cộng đồng người Việt. Và đó là nguyên nhân đă xảy ra bao hệ lụy mà ngày hôm nay Madison phải gánh chịu.
Cơn băo “Little Saigon” mà Madison là nạn nhân của bè phái làm nhiều người ngỡ ngàng. Không hiểu nguyên cớ nào mà những người “chống đối” lại ra tay tàn nhẫn như vậy. Nếu phải tranh đấu cho danh xưng đó th́ họ đă được thỏa măn phần nào. C̣n như quí vị đưa ra những lời lẽ đổ tội cho Madison là “xúc phạm” đến cộng đồng, thật hoàn toàn vô căn cứ. Quí vị đă diễn nghĩa theo ư riêng để biến hóa những lời phát biểu chân thành của Madison thành những lời “ mạ lỵ cộng đồng”. Quí vị là bậc cha mẹ, là bậc người lớn mà đổ tội lên đầu một người trẻ với những lời lẽ đầy ác ư. Quí vị có thấy yên ổn lương tâm không? Trong số những người chống đối, có các cô, các bác … đă hiểu lầm và nghe những người chống đối loan truyền hàng ngày trên đài phát thanh, c̣n Madison v́ không có dịp để giải thích nên càng lúc sự hiểu lầm càng nhiều hơn. Do đó, những đóng góp giá trị của Madison cho cộng đồng không được thành tâm nhắc nhở.
Tại sao những người chống đối lại nhẫn tâm đến vậy? Quí vị luận tội Madison mà không có một chứng cớ rơ ràng ǵ cả. Hăy đặt câu hỏi : “Từ ngày Madison làm việc ở khu học chánh và từ khi Madison giữ chức nghị viên khu vực 7, Madison đă làm một điều ǵ sai trái với cộng đồng chúng ta chưa ?”. Trong khi đó, hàng ngày quí vị đem Madison, đem gia đ́nh Madison ra chửi bới nguyền rủa. Nào là “ Con ma nhà họ Hứa”, nào là “ Con ma chín ngón”. Ngày vui nhất đời của Madison cũng không được trọn vẹn. Madison đă tổ chức đám cưới trong phạm vi giới hạn gia đ́nh th́ bị quư vị xỏ xiên là lấy con cán bộ nên sợ mọi người biết. Thực sự chồng của Madison chỉ là một cư dân sống ở San Jose lâu năm.
Không c̣n một từ ngữ nào xấu hơn nữa mà quí vị chưa trút đổ lên đầu Madison. Quí vị dường như muốn “triệt hạ” Madison để chứng tỏ uy quyền. Trong khi đó, quí vị đă quên đi nhiều việc làm ư nghĩa của Madison cho khu vực 7, cho thành phố San Jose. Đặc biệt là đem lại lợi ích cho cộng đồng người Việt như: Lập ra Trung Tâm Sinh Hoạt Cộng Đồng người Việt được thành phố chấp nhận chuẩn chi 2 triệu 7. Mở ra nhiều chương tŕnh phát triển thành phố để hàng trăm gia đ́nh Việt Nam được chấp thuận housing. Lập trung tâm khám răng miễn phí cho người có lợi tức thấp. Mở rộng và sửa chữa nhiều con đường chính trong khu vực 7 và nhiều việc công ích khác. Ngay cả vận động thành phố chọn đặt tên Saigon Business District cho một khu phố người Việt trên đường Story là một tâm huyết mà Madison đeo đuổi. Phải trải qua hàng năm trời, trải qua bao nhiêu buổi họp mới được thành phố chấp thuận. Thử nghĩ xem trên con đường Story có quá nhiều cơ sở của người Mễ và dân bản xứ. Cư dân Mễ sinh sống ở khu vực này lại nhiều hơn người Việt . Chọn đặt tên cho một khu phố có tên Saigon Business District là cả vấn đề nhức nhối cho các nghị viên. Nhưng cuối cùng Hội Đồng Thành Phố đă thông qua dự án này với phiếu bầu là 8/3.
Hăy công bằng mà suy ngẫm. Nếu có một nghị viên nào thuộc sắc dân khác, không phải là nghị viên Việt Nam như Madison tranh đấu cho một tên gọi Việt Nam quư vị sẽ hoan hô như thế nào. Trong khi sự cố gắng của Madison muốn làm một điều ǵ đó cho người Việt lại bị một số người đả kích, nguyền rủa. Cho đến bây giờ, nhiều người tự hỏi tên gọi Saigon Business District có ǵ sai hay không ? Nếu sai th́ sai ở điểm nào ? Và nếu không th́ tại sao lại chống đối tên gọi này . Chúng ta nên đ̣i hỏi các vị này một sự công bằng. Công bằng với người Việt của ḿnh và công bằng với một người trẻ đáng con cháu của ḿnh từng tha thiết được làm người Việt. Chúng ta lúc nào cũng ấp ủ hoài băo về một cộng đồng Việt Nam thương yêu và vững mạnh trên mọi lănh vực. Một thế đứng để người dân địa phương và các sắc dân khác vị nể. Trong chỗ đứng đó, chúng ta cần rất nhiều người nữa đứng chung với Madison. Mạnh dạn hơn bước vào gịng chính để làm rạng danh cộng đồng người Việt.
Không biết mọi người nghĩ sao khi có những buổi họp của thành phố, cộng đồng các sắc dân khác ủng hộ Madison. C̣n chúng ta là người Việt lại ra sức chống đối bằng những phương cách xấu xa. Chụp mũ, ngụy tạo, xuyên tạc… để biến hoá Madison thành một nghị viên bất xứng . Trong số những vị “lănh tụ” tự phong, quí vị hăy nh́n rơ từng nét, từng người. Quí vị đă làm ǵ tốt đẹp cho cộng đồng Việt Nam ở San Jose chưa? Hay quí vị chỉ chờ chực chửi rủa lẫn nhau rồi vái thụng tự xưng là “lănh tụ cộng đồng”. Quí vị đang đeo đuổi “lư tưởng” để t́m lại “căn cước tị nạn” hay quí vị đang phục lệnh một “chủ nhân ông” cho một sự trả thù ác độc. Quí vị đă lạm dụng công sức và niềm tin của một số đồng hương để thực hiện mưu đồ của quí vị. Rồi đây sự thật sẽ được phơi bày. Quí vị phải nhận lănh hậu quả của nó.
Tôi biết rơ một số vị về Việt Nam khúm núm cung bái rồi qua đây tự nhận là “anh hùng chống cộng”. Quí vị hay dùng chữ “lương tâm”, chữ “cộng đồng”. Chữ “Lương tâm” quí vị để đâu khi chà đạp nhân phẩm một người trẻ đáng tuổi con ḿnh. C̣n chữ “cộng đồng”, nếu quí vị hiểu được ư nghĩa sâu xa và ḷng bao dung th́ quí vị đă không tung hô ca ngợi để được kết hợp với đại diện cộng đồng người Mễ hầu mong hạ bệ một nghị viên Việt Nam. Rồi đây và vĩnh viễn, nếu chúng ta không có một nghị viên Việt Nam nào trong Hội Đồng Thành Phố San Jose th́ chính quí vị là những “tội phạm của cộng đồng”. Trang sử nhuốc nhơ này phải ghi đậm tên tuổi quí vị. Chính quí vị đă chặt đứt con đường thăng tiến của những người trẻ bước vào gịng chính để bảo vệ và đem lại quyền lợi thiết thực của cộng đồng người Việt trên đất nước Hoa Kỳ.
Từ hôm nay quận hạt Santa Clara sẽ gửi phiếu bầu khiếm diện đến cư dân khu vực 7, và ngày 3 tháng 3 năm 2009 sẽ là ngày bầu cử đặc biệt. Kết quả cuộc bầu cử này sẽ có tính cách quyết định. Những người thầm lặng ủng hộ Madison hăy cố dành thời gian đi bầu. Dù gửi phiếu bầu khiếm diện hay đến pḥng phiếu, xin quí vị hăy viết rơ chữ NO RECALL . Hơn bao giờ hết, đây là lúc chúng ta hăy bày tỏ sự ủng hộ và quyền lựa chọn nghị viên của ḿnh.
Ngày 3 tháng 3 năm 2009 sự việc sẽ rơ. Dù nghị viên Madison Nguyễn có đắc cử hay không, Madison đă làm hết sức trong nhiệm vụ của một nghị viên. Nếu có một nghị viên nào trong tương lai không phải là người Việt, chắn chắn rằng họ sẽ không thể nào cống hiến và nghĩ tới quyền lợi của cồng đồng Việt Nam như nghị viên Madison đă từng làm trong thời gian qua.
Bạn thân mến, tâm tư của tôi giờ cũng giống như bạn. Tôi tin rằng bạn đă khẳng định cho một sự lên đường trong sáng. Tôi sẽ cùng bạn. Bạn sẽ cùng tôi - chung một lư tưởng - một hoài băo về sự đoàn kết cần thiết để cộng đồng chúng ta được rạng rỡ.
Đỗ Vẫn Trọn
(Quư vị có thể nghe và in lá thư này trên trang mạng của Hệ Thống Truyền Thông Viên Thao: www.vienthao.com )
San Jose ngày 2 tháng 3 năm 2009
Thư của nhà văn Đỗ Vẫn Trọn từ Hệ Thống Truyền Thông Viên Thao gửi bạn.
Bạn thân mến,
Cuối cùng rồi từ phương xa bạn đến. Bạn hỏi tôi San Jose sóng nổi chập chùng. Tôi thuộc phe nào?
Trường Giang sóng sau dồn sóng trước. Tôi hoài mong mưa tạnh gió ngừng. Giông băo thôi hăy thổi trôi về miền u mê ám chướng. Dù chốc nữa đây, bạn với một bầu nhiệt huyết đầy nông nổi đứng ra tố khổ tôi.
Bạn là nhân chứng thời đại. Thời đại mà người ta dùng mọi phương tiện truyền thông, rỉ tai để đấu tố, lăng nhục nhau. Bạn gào thét lên đi để nói với muôn triệu người, để nói với người dân bản xứ và các sắc dân khác là tôi đang bóp nát cộng đồng tôi. Tôi đang chặt đứt, đoạn tuyệt với ḍng giống Lạc Hồng.
Bạn hăy khăng khăng cho một quyết định sai lầm để tấn công vào đồng hương của bạn nhiều điều nghịch lư mà vết cào xước hằn đọng tăm tối mai sau.
Cuối cùng, tôi nhận ra những tiếng nói thân thương từ tâm phát xuất. Những đóng góp thành ư cho quyền lên tiếng, quyền bảo vệ một nghị viên Việt Nam. Trên những vầng trán hoa niên, quư bậc cha mẹ răn dạy: Hăy đối xử công bằng và tương kính với nhau. Và nữa, những người trẻ nhiệt thành bày tỏ một hướng đến tốt đẹp, ấp ủ về một dân tộc yêu thương đoàn kết.
Cuối cùng, khối người thầm lặng đă dơng dạc cất lên tiếng nói. Họ không những bày tỏ ư kiến bênh vực mà c̣n sốt sắng quyết định lá phiếu của ḿnh trong kỳ bầu cử đặc biệt ngày 3 tháng 3.
Nhiều người đă điền phiếu bầu No Recall gửi đi. Và c̣n rất nhiều người nữa mạnh dạn vận động gia đ́nh, bạn bè, hàng xóm, kể cả các sắc dân khác đến pḥng phiếu để bầu No Recall hầu giữ lại người nghị viên Việt Nam duy nhất tại San Jose.
Cuối cùng rồi tôi hiểu thế nào là sự kích động, cổ vũ cho bạo lực của một đài phát thanh để thóa mạ người khác. Quyền phát biểu xung quanh việc băi nhiệm hay không băi nhiệm cần có nhiều ư kiến trái ngược nhau. Đồng t́nh hay không đồng t́nh phải lịch sự nhă nhặn tŕnh bày chứ không phải xối xả chửi bới. Ư kiến phản cảm của bà Nga Nguyễn đưa đến việc tranh căi là yếu tố của người làm truyền thông biết khai thác. Ngay cả chúng tôi cũng không đồng t́nh ư kiến này. Nhưng ở một mức độ nào chứ không phải xách động, hăm dọa, biểu t́nh như ông chủ tịch cộng đồng Nguyễn Ngọc Tiên đă cầm đầu 7 người khác đến Hệ Thống Truyền Thông Viên Thao la ó, ngăn chặn thân chủ quảng cáo chỉ thể hiện thêm sự kém cỏi. Một đường banh đẹp như vậy mà không biết sút, lại đá lung tung rồi phàn nàn trọng tài. Lịch sự tối thiểu của một cuộc tranh luận cũng không có th́ làm sao lănh tụ được muôn dân. Quư vị chỉ biết nhắm mắt, bịt tai phục lệnh cho một chủ nhân ông suy đồi đạo đức. Chỉ quư vị không biết chứ các vị cao niên th́ hiểu rất rơ. Ai hưởng tiền già, tiền bệnh, đều có quyền đi bầu, đi biểu t́nh. Quyền bất đồng chính kiến không ảnh hưởng đến quyền lợi của người được thụ hưởng như thông cáo báo chí của quận hạt Santa Clara đă xác định mà Hệ Thống Truyền Thông Viên Thao đă phát thanh vào ngày 28 tháng 2 vừa qua. Ấy thế mà quư vị lănh đạo như bị trúng tên nên la toáng lên rồi c̣n gán ghép ông Thị Trưởng San Jose, nghị viên Madison “chỉ đạo” cho Hệ Thống Truyền Thông Viên Thao “ hù dọa cử tri ”, như “ ông” luật sư của quí vị đă từng đổ tội cho nghị viên Madison là gián tiếp gây nên cái chết của một cụ bà 81 tuổi bị xe đụng khi băng qua đường.
Chính quư vị đă làm nổi dậy sự kiện th́ quư vị phải chịu trách nhiệm. Sau này nếu quư vị không thành công trong việc truất phế nghị viên Madison th́ đừng tạo thêm cái cớ để đổ tội lên chúng tôi nữa.
Bao năm rồi nhỉ! Ai cho quyền quư vị tiếm danh cộng đồng? Ai cho quyền quư vị đại diện cộng đồng, nhân danh cộng đồng để xưng hùng xưng bá? Cộng đồng này có những người như quư vị chỉ làm chúng tôi hổ thẹn.
Quư vị lấy tư cách và quyền hạn ǵ mà bắt nạt chúng tôi? Ai gọi đến những cơ sở thương mại - dịch vụ để hù dọa? Ai gọi đến Hệ Thống Truyền Thông Viên Thao dọa giết? Nếu tôi có điều ǵ an nguy th́ quư vị khó thoát khỏi ṿng lao lư.
Từ hôm nay, tôi chính thức lên tiếng đến những đài phát thanh, những tờ báo, những trang mạng nào cố t́nh xúc phạm đến tôi, đến những người cộng sự của Hệ Thống Truyền Thông Viên Thao, tôi khởi kiện ngay lập tức. Lúc đó, ông Nguyễn Sơn, người chịu trách nhiệm của những chương tŕnh phát thanh trên làn sóng 1430 AM và 1500 AM sẽ hiểu. Ai là người phạm luật FCC? Hằng bao năm qua, nhiều người đă đặt câu hỏi: Ông là một người làm thương mại nhưng sao đầu tư vào truyền thông với mục đích ǵ?
Cái tṛ chơi “on air” để phe ta no nê chửi bới rồi “off air” tự chế sao tầm thường quá vậy! Đa số đều hiểu cái tṛ chơi mập mờ đánh lận con đen này mà quư vị c̣n rêu rao là trung thực hay không trung thực.
Tôi cũng yêu cầu tổng đài 1500 AM và 1430 AM thu lại tất cả chương tŕnh phát thanh trên 2 làn sóng này để khi vụ kiện xảy ra th́ có tư liệu đối chứng.
Hệ Thống Truyền Thông Viên Thao đă phục vụ đồng hương 26 năm qua bằng khả năng chứ không phải núp bóng dưới danh nghĩa “ chống cộng” để trục lợi riêng tư.
Cuối cùng rồi tôi cũng nhận ra những vị trí thức khoa bảng, tiến sĩ, luật sư tuyên bố những câu đáng để đời như: “Ṭa thị chính San Jose là căn cứ địa của cộng sản”. Như vậy không biết con đường Santa Clara có phải là Địa Đạo Củ Chi không? Quư vị đang làm một cuộc “ cách mạng chống Mỹ cứu nước”, chống chính quyền San Jose. Từ lập pháp, hành pháp, tư pháp, sở cứu hỏa, các nghiệp đoàn, các vị dân biểu liên bang, tiểu bang và báo giới truyền thông Hoa Kỳ đều ủng hộ người nghị viên Việt Nam th́ một số quư vị lại muốn trả thù cho đích đáng. Có vị c̣n tuyên bố: Đây là lần đầu tiên “cộng đồng Việt Nam đứng ra làm nên lịch sử để băi nhiệm một người nghị viên Việt Nam”. Câu nói này có phải là một bản tuyên ngôn của quư vị không? Quư vị hô hào là phục hồi “danh dự cộng đồng”. Cộng đồng này nếu không có những chuyện quư vị gây ra th́ chúng ta hănh diện đến chừng nào. Người bản xứ và các sắc dân khác sẽ vị nể cộng đồng Việt Nam là gương sáng để noi theo. Quư vị đ̣i hỏi đặt tên Little Saigon để t́m lại “ căn cước tỵ nạn” th́ chúng tôi cũng đ̣i hỏi “ căn cước chống cộng” của quư vị.
Cuối cùng rồi quư vị đưa ra những lư do băi nhiệm như sau
- Bác sĩ Nguyễn Xuân Ngăi nhận của nghị viên Madison 2 triệu 8 để làm nơi sinh hoạt cộng đồng? Bác sĩ Ngăi đă phủ nhận điều này và sẽ nhờ luật pháp can thiệp. Số tiền đó hiện vẫn c̣n trong ngân quỹ mà luật sư của thành phố đă xác nhận.
- Ông Tăng Thành Lập tức Tư Triều Thành nhận 100 ngàn của nghị viên Madison giao? Ông Tư cho rằng hành động này vô cùng xuyên tạc. Làm sao có chuyện đó xảy ra, ông đă trả lời trên tờ báo San Jose Mercury News và nhờ luật pháp can thiệp.
- Madison tự ư tăng lương? Việc tăng lương của một nghị viên là do Hội Đồng Thành Phố quyết định và biểu quyết chứ làm sao tự Madison có thể quyết định được điều này.
- Madison chống nghị quyết cờ vàng? Trong bảng lên tiếng của thành phố chính ông thị trưởng San Jose và nghị viên Madison đă kư để ủng hộ nghị quyết này th́ làm sao có chuyện như vậy.
- Madison là việt cộng? Nghị viên Madison sinh năm 1975, qua Mỹ lúc 4 tuổi. Thân phụ cô là một quân nhân Việt Nam Cộng Ḥa. Căn cứ ǵ mà gán ghép cho Madison là việt cộng.
- Nghị viên Madison cho đội banh 800 ngàn? Việc này Hội Đồng Thành Phố đă thông qua và chuẩn chi cho một sân vận động ở đường Senter sửa chữa hầu những đội banh có thể hoạt động để thành phố có thêm tiền thuế và nguồn thu nhập từ tiền bán vé vào cổng.
- Nghị viên Madison nói những vị cao niên là “gánh xiệc” là “vô công rỗi nghề”. Nghị viên Madison đă xác nhận không có ư nói như vậy. Madison nói tiếng Việt chưa rành rẽ th́ làm sao hiểu được những từ thâm ư mà quư vị diễn nghĩa. Trong khi đó quư vị cho rằng ḿnh là người trí thức mà c̣n nói những câu nặng nề như: “ngưu tầm ngưu, mă tầm mă”. Hóa ra ông thị trưởng và những ai ủng hộ nghị viên Madison là “ngưu” là “mă” hết sao.
- Ông Lê Văn Hướng đưa ra 92 chữ kư trong đó có 9 chữ kư giả? Việc ông Hướng đưa ra 92 chữ kư của những người làm thương mại trên đường Story không phải là yếu tố quyết định để Hội Đồng thành phố chọn tên Saigon Bussiness Disctrict. Khi kư vào bản ủng hộ này các chủ nhân đă đồng thuận nhưng sau đó có một số người sợ hăi nên thay đổi ư định. Mặc dù luật sư Đỗ Văn Quang Minh nói sẽ đại diện 9 cơ sở thương mại đó kiện ông Lê Văn Hướng, nhưng đến giờ ông Hướng vẫn chưa nhận được hồ sơ của vụ kiện.
- Madison điều đ́nh riêng với 6 nghi viên khác đặt tên cho khu thương mại Việt Nam là phạm luật Brown Act. Điều này luật sư của thành phố San Jose đă lên tiếng bác bỏ và xác định không có bằng cớ ǵ để buộc tội nghị viên Madison phạm luật.
Tất cả những lư do băi nhiệm đều vô lư và không có một chứng cớ ǵ buộc tội ngoài một lư do duy nhất là trả thù như tờ báo San Jose Mercury News đă đăng ngày 11 tháng 2 năm 2009.
Cuối cùng, khối người thầm lặng đă hiểu và sẽ đi bầu thật đông. Họ đồng ḷng bầu No Recall, No Recall để nghị viên Madison đại diện cho người Việt đem lại phúc lợi cho chúng ta cũng như cư dân sống trong khu vực 7 có được một đời sống thịnh vượng hơn.
Cuối cùng rồi tôi thấy quư vị đi quá đà. Quư vị đă dấy lên sự hận thù. Chưa bao ǵờ mà người Việt chúng ta nghi ngại lẫn nhau. Hai ngôi nhà sát bên, một bảng Recall, một bảng No Recall. Đi nhà thờ, chùa, vào hàng quán nh́n nhau không biết thuộc bên nào. Người bản xứ và các sắc dân khác nh́n cộng đồng Việt Nam đầy trách móc. Tôi rất đau ḷng về vấn nạn này.
Cuối cùng rồi tôi thấy một Sài G̣n đổi tên đă bị bức tử. Hỡi những “anh hùng”, hỡi những vị “lănh tụ” hăy làm một điều ǵ đó chính đáng. Một điều thôi cũng đủ để mọi người tôn vinh quư vị.
Bạn thân mến,
Vé máy bay khứ hồi của bạn đă đến ngày. Bạn trở về với công việc thường nhật. Nơi đây, bạn ngoảnh mặt với những tương tàn mất mát. Một chuyến đi mời mọc có làm bạn vui hơn không? Tôi muốn nói với bạn điều này: Trí thức không định giá trên văn bằng mà định giá trên kiến thức và tư cách. Tiền bạc có thể nghiêng lệch công lư nhưng công lư phải phủ phục trước lương tâm. Và, chúng ta c̣n có một lương tâm của những người đồng hương với nhau.
Dù ǵ th́ tôi cũng tiễn bạn, thủy chung như ngày nào tôi gặp bạn trong những ngày đầu cơ cực nơi xứ người.
Chào bạn
Đỗ Vẫn Trọn