Rồi mai là kỷ niệm
Anh đã bỏ tất cả
chỉ vì
chuyến đi này
Điều anh muốn nói
chắc chẳng
bao giờ được nói
Thôi đành
kể chuyện
mai sau
Em trở về
với công việc thân quen
Bạn bè
hàng quán đắm quên
Để anh rất đỗi
ngỡ ngàng đêm qua
Lá thu
dõi
trông bóng đợi
Kẻ viễn hành
ngoại lệ
gối chăn
Nơi phương xa
nỗi nhớ
không cùng
Câu trách móc
trăm lần nhớ thương
Giờ như
gió thoảng trên hồ
Tình yêu sông núi
sao chia cách
Em về trong tiếng cười vui
Bên kia anh khép
mối tình mang theo
Đời nhau
có lúc
xanh màu
Như cây đơm trái,
nỗi sầu nuớc sông.
nghiệp duyên
chung một tấm lòng
Gần trong cách trở
xa nguồn, gió bay.
Hôm qua
Có kẻ lạc bầy
Gõ tay đếm nhịp
Tháng ngày tìm nhau
Bên kia
sóng biển dạt dào
Anh ru em ngủ
nhuốm màu
hy sinh
Em có hiểu
người xưa thường nói
“Yêu cho lắm cắn nhau đau”
Riêng anh
chỉ chọn
một điều
Vợ chồng
là kết quả
trăm năm
Câu tương kính
đồng nghĩa
với thủy chung
Một mai kia
xuôi lòng
về đất lạ
Em hiểu rằng
có những lúc
anh yêu
Anh thành thật
nói lời ước hẹn
Để nỗi buồn
đeo đuổi
mãi bên anh
Sáng sớm mai
hạt sương
còn tinh khiết
Anh lên đường
đạp đất
tùy thân
Mai mốt này
thế nào
cũng được
Trả em về
buổi tối
đêm qua
Con công buồn
không vẽ màu
trên nét cánh
Chữ lạ lùng
anh không hiểu
đâu em.
đỗ vẫn trọn