Mà sầu khổ lại không là kẹo ngọt.
Lòng điên loạn chiều nay anh chẳng gọi
Những con đường kỷ niệm cũng trôi sông
Như giọt lệ là biển sóng mênh mông
Mà sầu khổ lại không là kẹo ngọt.
Nói gì được khi một khi mù lòa nỗi nhớ
Anh ở đâu? Sao chẳng gọi cho em
Ðể em uống từng tiếng anh dịu êm
Ðể em sống như khởi đầu sự sống
đỗ vẫn trọn