Gửi Người Con Gái Phương Ðông
 

Em có hỏi
Thẻ thông hành tôi.
Ðại dương và biển rộng
Kẻ lữ hành,
vẫn muốn vật tùy thân.
Chữ đánh máy,
còn in trên giấy tạm.
Tôi ngập ngừng,
dấu họ, đổi tên.
Ngôn ngữ mới.
Ðủ chứa đầy trong túi áo.
Lời nói thật.
Có làm em khó chịu
Ngọng nghịu hề
Cất tiếng chào nhau.
Ðất nước này.
Tôi không muốn nhớ
Nghìn năm trước
Từng bôi xóa dân tộc tôi
Cái nghìn năm lặng lẽ,
đã qua.
 

Chẳng nhẽ,
tôi quay đầu nhìn lại.
Bóng dáng mờ
mang lịch sử của em
Ðiều em hỏi.
Tôi chẳng thiết,
phải trả lời.
Ngày xưa cũ,
là những nhánh sông,
tanh tưởi.
Trận Bạch Ðằng
hiển hách núi sông tôi.
Em không cần biết
Cũng chẳng cần nghĩ ngợi.
Chặng cuối cùng,
tôi phải ra đi.
Không những muốn
Câu giã từ, sáo ngữ.
Trả em về,
với mẫu quốc trùng tu.

đỗ vẫn trọn

Bắc Kinh tháng Bảy