Gửi – Nhớ
Có những lần, anh gửi đến em niềm nhung nhớ Là trái tim anh đánh bật Từng chữ một như nhào nặn thoát ra Tiếng em gọi, vỗ về ấm áp Buổi sáng đợi, buổi chiều mong Anh nói thật không thêm lời giả dối Gió biển buồn cũng níu kéo theo sau Em thờ ơ, trong câu hỏi bâng khuâng Thật không anh? T́nh yêu là vạn số Số nào tṛn để em đếm đợi thủy chung Đêm qua ngủ, thấy anh chợt đến Nụ cười buồn, khờ dại ngây ngô Em mơ tưởng, ngôi nhà, hạnh phúc Ở nơi ấy, thịt xương anh, nóng hổi Những vết hằn, đọng măi, trong em Tế bào anh, ngây ngất nhung nhớ Em say vùi trong tột đỉnh hân hoan Gịng sông chảy, chảy đều, chảy măi Nhớ anh nhiều, em thật sự, yêu anh Cộng trừ nào chỉ là vật ngoại thân Em phân giải phương tŕnh một ẩn số Thân con gái, dặm trường bôn ba hề Đêm nay nhớ, mặt trời vừa tắt nắng Em gục đầu, thèm hơi thở của anh Bao ngày rồi mong ngóng chờ anh Anh biền biệt nơi phương trời vô định Có hiểu rằng, em nhớ thương anh Con sông nhỏ, buồn trông cảnh biệt Khúc sông ḷng, t́m đến cơi Quán Âm Em niết bàn, về với chánh tâm Lời anh khấn, đêm qua cùng thánh địa Em có nghe, tiếng vọng, từ xa Mỗi âm vang, là muôn điều, nhắc nhở Nhớ cho cùng, một nỗi nhớ, cho em Có một lúc em ngồi suy nghĩ Cánh vạc hồng theo gió đă bay xa Trên cao sơn, nh́n theo màu xanh thẵm Gọi hoài em, một tiếng nhớ thương Đường viễn liên không ch́u ḷng thân chủ Anh đành ḷng đếm nhớ qua đi Có một chỗ, b́nh an – tâm thức Em bằng ḷng với những diễn biến xung quanh Câu nói khẽ nhờ em cất giữ Mỗi một ngày thêm rất đỗi thương em
đỗ vẫn trọn