Giòng Sông Buồn
Em đi qua
giòng sông buồn
muốn khóc
Gió cuối đời
khẽ nói
một lời chăng
Chiều chậm bước
theo thời gian lam lũ
nhớ thật nhiều
để dấu nỗi niềm riêng
Em đi qua
giòng sông buồn
muốn khóc
Gió cũng buồn
cây cỏ
buồn theo
Nỗi buồn đó
xin chờ nhau
cuối phố
Chung cuộc rồi
vẫn phải
một lần xa
Ðường hạnh ngộ
ngã chia
từng lối rẽ
những đường ngôi
sao đã
một màu sương

 


Cho tóc đổi
đời sầu
trong trí nhớ
Nghiêng bóng chiều
vạt nắng
còn hây
Tình những đủ
không thêm
lời tư lự
Em đi qua
giòng sông buồn
muốn khóc
Lời khánh tận
của một người
bất hạnh
Thốt cùng ai
ai hiểu
cùng ai
Những bặt tin
không thể nói
hai lần
Ðêm thánh lễ
có một người tự hỏi
Tan lễ rồi
Chúa hỡi
Có buồn không?

đỗ vẫn trọn