An Nhiên
Trong thiên hạ
mặc đời
tranh tụng
Ta chơi vơi
ngọn núi
đứng lưng trời
Sông biển nước
chảy đều
nhịp khúc
Rừng thâm sâu
ẩn núp
dấu quanh đời

Trời riêng ai
ai
gầm thét
muôn người
Muôn vạn vật
chờ nhau
lời phán tội
Tội chứng rằng
sao vẫn còn ngủ mãi
trong yên bình
Lúc bừng tỉnh
bầy tôi
và quỷ dữ
và hung thần
rình rập
dọa
tử sinh
Tôi đâu tội
ngoài đời
sao đắc tội
Nước non này
vạn vật
chẳng riêng ai

Thì thôi trả
kiếp người
tới hết
Trả tôi về
với cánh rừng đêm
Ðêm ngủ muộn
tôi nghe
côn trùng thở
Rất hân hoan
vỗ đắp
tấm chăn mềm
 
Bầy thú dữ
xa rời
nhân thế
Tôi hồn nhiên
lấy lá
phủ quanh mình
Một buổi sớm
con nai buồn
dáo dác
Hỡi tôi ơi!
ai là kẻ
đồng hành
Tôi trìu mến
trong cái nhìn
xa lạ
Ngọn cỏ hòng
làm bạn
với thân quen
Thôi hãy chọn
con nai sầu
man mác
Ngỡ đồng tình
con dốc gọi
xa xưa
Ðêm mật ngọt
kết giao
cùng đất lỡ
Khép hành trình
ửng phấn
bình minh
Dẫu tàng cây

là bạn ngã
bên đường
Ðâu dừng lại
nơi chốn nào
đã đến
Tuyệt nhiên kia
là điểm khởi
cuộc đời
Tôi bão táp
của một hôm
yên ắng
Có chi cùng
tôi
rất đỗi
an nhiên.

đỗ vẫn trọn
06/19/2004