|
ÐỖ VẪN TRỌN VÀ, THI PHẨM SẮP RA ÐỜI |
Tùy cảm quan và tùy môi trường tiếp
xúc của từng cá nhân mà, mỗi người, dường có riêng cho mình, một xác định về chỗ
đứng của nhà văn Đỗ Vẫn Trọn, tác giả của những tập truyện được nhiều người biết
như Nỗi Niềm Mang Theo, Mưa Phố Núi, Vết Tràm, hoặc Tôi Về, Trên Những Dặm Gai
Đâm... Có người ghi nhận rằng Đỗ Vẫn Trọn là một trong vài nhân vật tiên phong,
khai phá nền sinh hoạt báo chí, truyền thông, tại miền Bắc tiểu bang California,
tự những năm đầu thập niên 80. Có người muốn nhìn Đỗ Vẫn Trọn như một nhà tổ
chức thành công với những hội diễn nhiều ngàn người tham dự cũng từ những năm
đầu thập niên 80, ở thành phố San Jose...
(Bản tin VHNT / VOA, văn học nghệ thuật của đài VOA) Vết Tràm, Tác phẩm nên đọc Lê Văn (cựu chủ biên chương trình Việt ngữ đài phát thanh Hoa Kỳ - VOA)
Vết Tràm, một trong những truyện xuất sắc của nhà văn Đỗ Vẫn Trọn được tuyển chọn đăng trong “Tuyển Tập Truyện Hay Hải Ngoại” vào năm 1987, mà theo một số nhà phê bình thì đó là một truyện tiêu biểu cho một giai đoạn văn học Việt, nơi xứ người. Cốt chuyện, mô tả lại thảm cảnh của những thuyền nhân vượt biển, những người đàn bà bị hãm hiếp, bức tử trên biển Đông. Những năm gần đây, danh từ thuyền nhân, bộ nhân đã dần dần bị chìm vào quên lãng. Đại dương là một nấm mồ vĩ đại. Rừng sâu đã lấp vùi hàng vạn người, vật vờ những bóng ma hờn tủi. Cái bóng của đau thương, tưởng đã phai mờ, nhưng sự thực nó vẫn còn in hằn trên mặt sóng, trong tâm trạng của cả một lớp người. Tác giả như một nhân chứng sống chứng kiến cảnh bi thương của người con gái tuổi mười sáu. Cô bị đói/ khát/ hãm hiếp. Chết đi sống lại nhiều lần để rồi mang thai một hài nhi mà cha của bé là một tên hải tặc hung dữ, tàn bạo. Chín tháng cưu mang, nhiều lần cô muốn vứt bỏ sợi dây oan nghiệt này. Nhưng không. Cô vẫn nâng niu đứa bé. Vì nó là con của cô. Cho dù nó mang một chứng tích đau thương nào, thì nó vẫn là con của cô, mãi mãi là con của cô. Cô gái quả có một nghị lực phi thường. Mười sáu tuổi cô đã nhận bao nhiêu thảm kịch. Mười sáu tuổi cô đã là một người mẹ Việt Nam bất hạnh nhưng đáng kính. Vết Tràm, từ giòng đầu đến đoạn kết là một câu chuyện đầy xúc động được diễn tả bằng những lời văn thật thiết tha như phát xuất tự đáy lòng của nhân vật chính: “Tôi cầu xin, tôi được thiếp đi, mê đi với Minh bên cạnh mà chẳng khi nào được. Tôi chỉ nhớ là mình đã nghiến răng chịu đựng, rồi mê, rồi thiếp, rồi lại co quắp với cơn đau rất nhiều lần. Cuối cùng, vẫn là hình ảnh bi thương như một khúc phim được ráp nối. Giờ tôi đã nghe rõ từng hồi chuông dồn dập. Nó không ngân nga, thánh thót, trong những ngày đại lễ mà thúc hối như hồi chuông tiễn biệt. Từng đoàn người hàng một thất thểu trèo lên con dốc cao, theo sau những chiếc băng ca được phủ vải trắng. Tiếng đọc kinh không còn nữa, mà người ta tru lên, kẻ khóc, người gào, chấn động cả một vùng đảo. Âm thanh thảm khốc ào ra như những mảnh thủy tinh cuốn xô vào thân thể, ghim sâu vào đầu óc. Tôi thấy như mình không thở được. Kéo mảnh vải phủ mặt ra cho tôi – Tôi ú ớ trong khi đoàn người vẫn vô tình vật vã phía sau. Đọc truyện Đỗ Vẫn Trọn, người ta có cảm tưởng như nhìn thấy cả một màu xanh trùng trùng của biển khơi vô tận, mà những bọt sóng hãi hùng còn ghi lại trong ký ức của tác giả. Biển, là giòng suy nghĩ thăm thẳm, bát ngát trong cõi viết Đỗ Vẫn Trọn. Lê Văn
|